Mưa- ngắn gọn xúc tích
MƯA
Cũng chỉ là ngẫu hứng trong một đêm mưa tầm tã 12h mà mình vẫn không hề ngủ được .Không phải bởi mình là cú đêm muốn học bài hoặc tiếng ồn không ngủ được mà mình đang muốn tận hưởng nó, những giây phút cuối một ngày vất vả .Đã lâu rồi mình mới thấy hoài niệm như vầy .Lâu rồi mình đã mất cảm giác về mưa .Không biết lần cuối cùng mình cảm nhận được nó là khi nào nữa .Bởi mọi thứ trong cs càng phức tạp đã khiến mình không còn cảm giác với âm thanh đơn điệu này .Cả một thời cấp 3 là thời gian mà mình phải dậy sớm để bắt xe bus một tiếng đến trường .Thời gian ấy mình đã mất khái niệm của bình minh .Sáng dậy là chỉ cắm đầu vào bài vở với một quyết tâm cao độ và vô tận .Rồi lên xe bus là lúc mặt trời lên nhưng thực sự mình cũng không cảm nhận được gì .Chỉ có cuối tuần mới có cơ hội dậy sớm bật vài bản nhạc buồn đợi bình minh suy nghĩ về quá khứ rồi lại mông lung đến tương lai, rồi hít thở cái không gian yên tĩnh này. Thời gian lúc ấy thực sự như ngừng trôi với thật nhìu suy nghĩ .Chỉ đơn giản thế thôi nhưng đó mới chính là cảm giác tuyệt nhất của đời mình .Hay những ngày mưa dông bão táp mà vẫn phải đi học hồi cấp 3 có những lúc lội mưa bất chấp ,hay đơn giản chỉ muốn tận hưởng thứ âm thanh thân thuộc mà hay hơn bất kì bản nhạc buồn nào .Mỗi khi mưa lại hay suy nghĩ về quá khứ, về những nỗi buồn sâu thẳm hay về tương lai mịt mù khi kì thi ĐH sắp tới .Có những lúc cảm thấy rất stress , mọi thứ đổi mới như quay cuồng ta vào một vòng lẩn quẩn , khiến ta khô cạn dần về cảm xúc và dần mất cảm giác về thiên nhiên .Nhớ hồi lớp 11 mặc dù học rất nhìu nhưng mình đã dành rất nhìu thời gian để làm thơ ,cứ ngày ngày ngắm trăng, ngắm mưa tức cảnh sinh tình thì thơ lại tuôn không dứt .Giờ đây đã ĐH rồi , qua cái thời mơ mộng ấy r .Ngày ngày không biết mình đã học đã làm được gì hôm nay .Cứ liên tục học tập làm việc .Bao quanh cũng chỉ sách vở, điện thoại và máy tính .Áp lực ngày càng nhìu đã khiến mình quên đi thứ cảm giác đơn thuần này .Đôi lúc hãy xả một chút, dừng một chút ở hiện tại .Cảm nhận thật rõ những gì đang diễn ra .Quá khứ sẽ đến rồi lại đi .Nhưng mình biết nó sẽ để lại một thứ gì đó trong bạn .Và cuối cùng cảm ơn mưa đã cho mình sống lại đôi chút thời thanh xuân .
Cũng chỉ là ngẫu hứng trong một đêm mưa tầm tã 12h mà mình vẫn không hề ngủ được .Không phải bởi mình là cú đêm muốn học bài hoặc tiếng ồn không ngủ được mà mình đang muốn tận hưởng nó, những giây phút cuối một ngày vất vả .Đã lâu rồi mình mới thấy hoài niệm như vầy .Lâu rồi mình đã mất cảm giác về mưa .Không biết lần cuối cùng mình cảm nhận được nó là khi nào nữa .Bởi mọi thứ trong cs càng phức tạp đã khiến mình không còn cảm giác với âm thanh đơn điệu này .Cả một thời cấp 3 là thời gian mà mình phải dậy sớm để bắt xe bus một tiếng đến trường .Thời gian ấy mình đã mất khái niệm của bình minh .Sáng dậy là chỉ cắm đầu vào bài vở với một quyết tâm cao độ và vô tận .Rồi lên xe bus là lúc mặt trời lên nhưng thực sự mình cũng không cảm nhận được gì .Chỉ có cuối tuần mới có cơ hội dậy sớm bật vài bản nhạc buồn đợi bình minh suy nghĩ về quá khứ rồi lại mông lung đến tương lai, rồi hít thở cái không gian yên tĩnh này. Thời gian lúc ấy thực sự như ngừng trôi với thật nhìu suy nghĩ .Chỉ đơn giản thế thôi nhưng đó mới chính là cảm giác tuyệt nhất của đời mình .Hay những ngày mưa dông bão táp mà vẫn phải đi học hồi cấp 3 có những lúc lội mưa bất chấp ,hay đơn giản chỉ muốn tận hưởng thứ âm thanh thân thuộc mà hay hơn bất kì bản nhạc buồn nào .Mỗi khi mưa lại hay suy nghĩ về quá khứ, về những nỗi buồn sâu thẳm hay về tương lai mịt mù khi kì thi ĐH sắp tới .Có những lúc cảm thấy rất stress , mọi thứ đổi mới như quay cuồng ta vào một vòng lẩn quẩn , khiến ta khô cạn dần về cảm xúc và dần mất cảm giác về thiên nhiên .Nhớ hồi lớp 11 mặc dù học rất nhìu nhưng mình đã dành rất nhìu thời gian để làm thơ ,cứ ngày ngày ngắm trăng, ngắm mưa tức cảnh sinh tình thì thơ lại tuôn không dứt .Giờ đây đã ĐH rồi , qua cái thời mơ mộng ấy r .Ngày ngày không biết mình đã học đã làm được gì hôm nay .Cứ liên tục học tập làm việc .Bao quanh cũng chỉ sách vở, điện thoại và máy tính .Áp lực ngày càng nhìu đã khiến mình quên đi thứ cảm giác đơn thuần này .Đôi lúc hãy xả một chút, dừng một chút ở hiện tại .Cảm nhận thật rõ những gì đang diễn ra .Quá khứ sẽ đến rồi lại đi .Nhưng mình biết nó sẽ để lại một thứ gì đó trong bạn .Và cuối cùng cảm ơn mưa đã cho mình sống lại đôi chút thời thanh xuân .

Nhận xét
Đăng nhận xét